Hà Nội đón đông về, vị giác của mỗi người chừng như cũng thay đổi để thích ứng với giá lạnh. Con người như dễ tính hơn, bởi trong cái rét buốt, ăn món nào cũng thấy ngon, miễn sao nó ấm nóng…Nhưng có một thứ, mà dù có khó tính đến nhường nào, cũng không thể chưa một lần rung động. Đó, là góc nhỏ, đèn leo lét, bếp than hồng, và… ngô nướng.
Vẫn biết là Hà Nội, không-thể-vội, nhưng có mấy thứ mà khiến người ta chịu tấp vào lề đường, kiên nhẫn đón chờ bên bếp than nóng rực như ngô nướng? Phải đó, có gì đâu mà thức quà vặt bình dân mà ấm áp ấy lại có sức trói chặt trái tim người ta đến vậy?
Hà Nội lắng đọng nhất có lẽ chỉ đợi đông, khi những hàng cây đã không còn đủ xanh nữa, và nắng cũng không đủ xuyên vòm. Tối đến, cái trầm buồn u ám lại phủ sương nặng nề thêm lên từng con phố. Có lẽ chính bởi vậy mà khi bất chợt nhìn thấy một ngọn lửa hồng lẻ loi bên đường, trong lòng lại lan tỏa sự ấm áp đến kì lạ. Và tình yêu cũng bắt đầu đơn giản thế thôi.
Ngô nướng không có gì riêng mà gọi tên Hà Nội, vì dù có ở mảnh đất này hay chợ đêm Đà Lạt, Sa Pa,…cũng vẫn là loại ngô đó, vẫn cách nướng đó. Chỉ là những bắp ngô căng non, hạt đều tăm tắp, chín vàng lách tách trên bếp than hồng. Chẳng gia vị, chẳng bí kíp, chỉ tên gọi là đủ chứa cả quy trình. Nhưng người Hà Nội vẫn đam mê nó lắm. Ngô nướng khác ngô luộc ở cái khô rang của vỏ bắp, cũng nóng hổi, cũng bỏng rát nhưng không nghi ngút hơi. Khi ăn, ngoài lớp vỏ hơi cứng là nhân hạt mềm ngọt, pha chút ngái ngái của lõi ngô cùng chút khen khét còn sót từ vỏ lá. Ngô nướng kì công là phải để lại một lớp vỏ mỏng rồi mới đặt lên than, lớp lá cũng cháy tan nhưng còn ươm lại mùi trên bắp. Hương vị ấy, khó lòng mà lãng quên.
Ngô nướng không có gì riêng mà gọi tên Hà Nội, vì dù có ở mảnh đất này hay chợ đêm Đà Lạt, Sa Pa,…cũng vẫn là loại ngô đó, vẫn cách nướng đó. Chỉ là những bắp ngô căng non, hạt đều tăm tắp, chín vàng lách tách trên bếp than hồng. Chẳng gia vị, chẳng bí kíp, chỉ tên gọi là đủ chứa cả quy trình. Nhưng người Hà Nội vẫn đam mê nó lắm. Ngô nướng khác ngô luộc ở cái khô rang của vỏ bắp, cũng nóng hổi, cũng bỏng rát nhưng không nghi ngút hơi. Khi ăn, ngoài lớp vỏ hơi cứng là nhân hạt mềm ngọt, pha chút ngái ngái của lõi ngô cùng chút khen khét còn sót từ vỏ lá. Ngô nướng kì công là phải để lại một lớp vỏ mỏng rồi mới đặt lên than, lớp lá cũng cháy tan nhưng còn ươm lại mùi trên bắp. Hương vị ấy, khó lòng mà lãng quên.
Người Hà Nội ăn ngô nướng vào đông như thể hiện sự hân hoan đặc biệt cho một mùa khác biệt. Niềm vui bên bắp ngô là niềm thảnh thơi trong ấm áp, bởi lẽ chẳng phải lúc nào Hà Nội cũng hiền lành như thế. Đến khi đôi má ửng hồng, bắp ngô được đặt vào lòng bàn tay, lan tỏa sự rát bỏng là khi mọi sự chờ đợi trong giá buốt được đền đáp. Ăn ngô nướng người ta không ăn nhanh, thường là nhẩn nha từng hạt nhỏ, hết bắp ngô là vô số câu chuyện đã được giãi bày. Chẳng phải ai quy định, mà bởi đơn giản, người ta tìm đến bếp ngô nướng cũng vì muốn tìm một góc ấm cúng để tâm sự với nhau, góc ấm áp đó khó dứt lắm, vì vui chuyện, hay vì ngô ngon mà cứ muốn níu lại góc phố đó mãi thôi. Lâu dần mà thành nếp.
No comments:
Post a Comment