Saturday, November 30, 2013

Có lẽ phải dụ dỗ người ấy “ngã mặn” thôi...


Tôi nhìn Thành, bất chợt nghĩ, mình làm sếp mà vô tình quá, cứ bắt lính suốt ngày chúi mũi vô công việc, chẳng còn biết gì tới gia đình. Nghe đâu gia cảnh Thành cũng đơn chiếc. Mẹ cậu có 4 người con. Thành là con trai út. Hai anh chị lớn đã lập gia đình ra ở riêng, mẹ Thành ở cùng cô em gái. “Này, cô em của cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”- tôi buột miệng.


Rồi thì cơm canh cũng đã được dọn lên khi hàng đàn kiến đang bò về quậy phá cái bao tử của tôi. Cái món rau luộc của cô út vẫn chễm chệ chiếm một vị trí quan trọng trên bàn. Tô canh rau tập tàng nấu với cua đồng. Những tảng thịt cua xếp đầy trên mặt tô bất giác khiến tôi nuốt nước bọt.


Trước mặt tôi là những con cá thác lác tát đìa ở vùng U Minh Thượng còn “nguyên đai, nguyên kiện”. Lại là những con cá “út ít” chỉ to bằng 3 ngón tay. Cá thác lác vốn rất nhiều xương nên xưa nay người ta phải nạo ra, bỏ hết xương rồi quết nhuyễn, sau đó mới chế biến. Còn lần này, cô giáo Thanh cho tôi ăn nguyên con cá chắc là muốn giết chết tôi đây mà!


Tôi cắn phần đuôi cá giòn rụm. Miếng cá tan trong miệng. Vị ngọt của cá, mùi thơm của sả hòa quyện với vị cay cay của ớt khiến miếng cá chiên ngon không nói nên lời. Tuyệt nhiên không có miếng xương nào như tôi nghĩ. “Em cắt ngang mình con cá cho đứt hết xương rồi, không sợ bị mắc cổ đâu”- Thanh trấn an tôi.

Xem bài viết đầy đủ

No comments:

Post a Comment

Popular Posts